Làm sao vượt qua “cảm tính cá nhân” khi làm bộ màu cho thương hiệu của khách hàng?
- 8 giờ trước
- 5 phút đọc
Khi làm thiết kế, chúng ta thường nghe câu nhận xét: “Ê, bộ màu mày đẹp ghê ha!”. Nhưng dưới góc nhìn của Yen Design (YD), “đẹp” không phải là yếu tố ưu tiên, mà sẽ đánh giá thiết kế dựa theo bối cảnh, bao gồm: ngành nghề, cá tính khách hàng, tệp khách hàng và mục tiêu thương hiệu hướng đến là gì.
Đó là lý do mà phần lớn khách hàng sau khi nhận bản demo thiết kế của YD thì sẽ gật đầu và quyết định chọn làm bộ màu chính luôn. Để làm được như vậy thì tụi mình cần tập cách loại bỏ “cảm tính” khi thiết kế màu cho khách hàng.
Vậy YD đã làm thế nào để loại bỏ những điều đó và thiết kế ra các mẫu vừa ưng ý khách, vừa đáp ứng thị hiếu chung?
Có 3 điều mà YD sẽ làm khi đứng trước các yêu cầu thiết kế của khách hàng:
Thứ nhất - không chọn màu bằng “mắt” mà sẽ sử dụng “brief”
Qua nhiều năm kinh nghiệm YD rút ra một điều rằng: hầu hết những designer khi mới vào nghề, hoặc thậm chí có người đã làm một thời gian nhưng vẫn có thói quen không hẳn tốt, đó là: khi vừa nghe tên thương hiệu và trao đổi với khách hàng xong thì vội vàng mở bảng màu và nghiên cứu ở đó theo bản năng.
Tại YD, chúng mình không bắt tay vào làm ngay như vậy, mà thường bắt đầu bằng việc khai thác Brief qua 4 câu hỏi cốt lõi:
Ngành nghề là gì? (Để biết được đặc thù ngôn ngữ thị giác của ngành)
Nền tảng sử dụng? (Online hay Offline, in ấn hay hiển thị màn hình)
Tệp khách hàng là ai? (Họ là ai, họ thích gì, họ bao nhiêu tuổi?)
Bối cảnh tiếp xúc? (Khách hàng nhìn thấy thiết kế này trong trạng thái tâm lý nào?)
Ví dụ: Thay vì cứ phải mặc định "Cà phê là phải nâu" hay "Rau củ là phải xanh lá" bởi vì ngoài kia sẽ hàng trăm đơn vị làm theo như vậy thì việc bám sát brief giúp ta tìm ra những sắc độ khác biệt hơn để từ đó “lai tạo”, kết hợp, tăng/giảm sắc độ để tạo nét đẹp đặc biệt hơn cho thương hiệu đó, dù có thể màu xanh hoặc nâu vẫn là chủ đạo; hoặc có thể 2 tông này dùng để làm nền mà thôi, tuỳ vào việc phân tích kỹ những yếu tố trong brief mà mình nói ở trên, nhưng chắc chắn sẽ tạo nên cảm giác đặc biệt hơn.

Cũng giống như việc các cô nàng có cá tính nữ tính giống nhau, tuy nhiên sở thích của họ lại khác nhau đối với các hoạ tiết áo quần như: có người thích họa tiết hoa lớn rực rỡ, có người lại chuộng hoa nhí thanh tao. Cùng là "nữ tính", nhưng bối cảnh thương hiệu khác nhau sẽ dẫn đến những bộ màu hoàn toàn khác nhau.
Thứ hai - test màu với nguyên tắc “màu chỉ đẹp khi ứng dụng lên thực tế”:
Có một sự thật là: khi một bảng màu (color palette) đứng riêng lẻ thì có thể trông rất lung linh, bắt mắt, tạo cảm giác “nên chọn nó”; nhưng khi đưa vào thiết kế thực tế thì lại là câu chuyện khác.
Màu sắc luôn cần có sự “tương tác” với văn bản (text), hoặc hình ảnh minh họa và bố cục thì khi đó mới cho ra được đúng giá trị mà thiết kế cần sở hữu.
Ở YD, bước test màu sẽ gần như là việc bắt buộc trước khi đưa bộ màu đến tay khách hàng để đảm bảo độ thẩm thấu, sự phù hợp cho phương án thiết kế tối đa nhất có thể.
Giống như trong ví dụ về bài tập dưới đây mà Yến cho các bạn trong nhóm “Sống dai cùng Design” thực hành:
Đa phần mọi người chọn phương án B, nhưng sau khi xem video hướng dẫn, Yến không đưa ra kết quả cuối để các thành viên tự tư duy phân tích thì mọi người lại quay về chọn A. Điều này cho thấy rằng, cảm giác khi nhìn vào bảng màu sẽ không giống với khi ứng dụng thực tế.

Thứ ba, hướng đến mục tiêu cuối cùng là hiệu quả kinh doanh của thương hiệu:
Sự thu hút, sự bắt mắt của các thiết kế luôn là những tiêu chí khá cần thiết cho ấn phẩm hay bộ màu thương hiệu. Tuy nhiên, điều cuối cùng mà mọi thương hiệu hướng đến chính là phục vụ cho mục tiêu bán được hàng hoá/bán được dịch vụ/mở rộng phạm vi tiếp xúc khách hàng. Vì vậy, bắt buộc designer cần phải đặt mình vào trạng thái tâm lý của khách hàng - người xem thiết kế đó, để tạo ra sản phẩm với sự kết hợp phù hợp.
Nếu không nghĩ đến suy nghĩ, tâm lý từ phía người xem thì toàn bộ công sức thiết kế trước đó hoàn toàn có thể công cốc. Như ví dụ sau đây:
Trong một lớp học online bắt đầu lúc 8h tối, đối tượng học viên là người đi làm, sau 8 tiếng căng thẳng tại văn phòng, họ mở laptop và ngồi vào học. Nhưng từng trang slide của giảng viên lại là: tông nền vàng trầm khiến slide trở nên nặng nề, u tối.
Lúc này, mắt người xem phải "gồng" lên để phân biệt chữ và nền. Não bộ vốn đã mệt mỏi lại phải xử lý thêm sự thiếu tương phản này, dẫn đến hệ quả: khách hàng mất tập trung, buồn ngủ và muốn tắt máy. Và họ cũng không có xu hướng sẽ muốn tham gia buổi học ngày hôm sau, trừ khi cách giảng của giáo viên thực sự lôi cuốn.
Cũng với tình huống đó, nhưng ngược lại, một tông vàng tươi nhẹ nhàng sẽ giúp slide sáng sủa, dễ đọc, tạo cảm giác thư giãn và tiếp nhận kiến thức tốt hơn.

Nói như vậy không có nghĩa là YD phủ nhận vai trò, ý nghĩa của các gam màu trầm, nhưng chỉ là hãy sử dụng khi bạn đã có kinh nghiệm phối màu, biết cách làm cho thiết kế trở nên hài hòa, thu hút hơn. Đồng thời không quên việc thấu hiểu hành vi, suy nghĩ của người dùng cuối cùng.
Tóm lại, để vượt qua “cảm tính cá nhân” là việc không dễ nhưng hoàn toàn có thể làm được để giúp sản phẩm thiết kế của bạn thêm phần chuyên nghiệp, dễ dàng mở rộng tệp khách hàng hơn. Đây là hành trình học cách lắng nghe, phân tích brief kết hợp với quan sát thực tế. Hãy nhớ là: chúng ta không thiết kế cho chính mình, không sử dụng các tông màu theo xu hướng yêu thích của bản thân mà hãy thiết kế cho hành trình trải nghiệm của khách hàng. Khi màu sắc phục vụ đúng mục tiêu, đó mới chính là lúc nó thực sự "đẹp!"
Mong rằng những chia sẻ này của YD sẽ hữu ích cho bạn. Nếu bạn cần tìm hiểu thêm về việc xác định tông màu cho thương hiệu, có thể tham gia các lớp học của Yen Design hoặc nếu bạn đang cần tìm đơn vị thiết kế Brand Style không có “cảm tính cá nhân” và nổi bật màu sắc riêng thì nhắn cho chúng mình nha!
_
𝐘𝐄𝐍 𝐃𝐄𝐒𝐈𝐆𝐍 & 𝐁𝐑𝐀𝐍𝐃 𝐒𝐓𝐘𝐋𝐄
𝐄. Yendesign.brandstyle@gmail.com
𝐖. Yendesign.art
𝐒. Brand Style
Graphic Design



Bình luận